Đang tải...
 
Skip to main content

Đi tìm hạnh phúc ở đâu - Kết tinh "TÌM ĐƯỜNG" - Cấy Nền Radio

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
khi mình về mình làm một chiếc la gà sân về mến chào các bạn Hôm nay tới nền
radio Muốn gửi đến các bạn nhớ dòng cảm xúc của bạn Ngô Văn An một sinh viên năm
3 hiện đang học tập tại thành phố Hồ Chí Minh bạn đã viết và gửi về cho cái nền
radio những tâm sự chân thành sau khi đọc về một quãng đời đặc biệt của thầy
Phan Văn Trường trên hành trình tìm đường đặc biệt của thầy mời các bạn cùng
nghe nhé như mọi ngày buổi sáng thức dậy tại một nơi không có gì xa lạ với tôi
nơi được ví như đất phú trời yên mang tên Phú Yên Nơi tôi được sinh ra và lớn
lên tôi chọn cách ngồi thưởng thức một cốc cà phê sữa nóng kèm theo một cuốn
sách thật sự thú vị tựa sách ấy mang tên một đời như kẻ tìm đường của giáo sư

00:01
Phan Văn Trường người ông đáng kính của tôi và nhiều bạn trẻ tôi Đặc biệt ấn từ
Ừ mình đi tìm hạnh phúc của thầy bởi tôi thấy mình một phần ở trong đó các bạn ạ
dù không ở hoàn toàn trong hoàn cảnh như thầy không thể làm được những điều vĩ
đại như thầy nhưng tôi cảm được những khúc khuỷu của quãng đời thanh xuân mà
thầy đã trải với tôi hay với thầy hồi 17 tuổi nó có thể được gọi tên là những cú
sốc những khủng hoảng của một đứa sinh viên mới vừa tham gia đình đến với chốn
đất khách quê người tôi thì rời Phú Yên vào Sài Gòn còn thầy thì rời Sài Gòn
tăng đất Pháp tôi là mình trước câu chuyện của thầy năm ấy là năm 1963 tôi
17 tuổi thật tôi sẽ nhớ mãi đến năm áo ấy Tôi vừa bước chân tới nước Pháp để du
học thì tôi đã bị một người Việt Nam Tước mất cần hết tài sản ngay đêm đầu
tiên nếu vào thời điểm ngày hôm nay thì thực tình mà nói số tiền tôi rất hồi đó
cũng không quá to 3.000 đô la Nhưng đó là tất cả số tiền tôi đem đi để làm vốn

00:02
cho ít nhất hai năm học đối với một sinh viên không có nhà cửa
Ừ anh em bạn bè bên cạnh thì nó to lắm mà nó cũng rất to đối với cha mẹ tôi vì
đó cũng là tất cả số tiền cho mẹ tôi rảnh rỗi để chuẩn bị cho con đi học ở
nước ngoài với đồng lương công chức của cha tôi thì đó là công dành dụm từ nhiều
năm về trước thế nhưng ngay hôm đầu tiên tôi tới pháp mắt nhắm mắt mở chân ướt
chân ráo giờ rất ngược xuôi thì tôi đã bị tước mất số tiền đó do một băng đảng
Du đánh ăn chơi họ chuyên môn đón đầu những sinh viên còn ngây thơ vừa bước
sang nước xa lạ tôi đã bị xóa bởi vũ khí tôi đã để tuột tất cả những gì có trong
tay cả số tiền khổng lồ được rảnh rỗi bằng tình yêu của cha được gói ghém từ
bàn tay của mẹ và từ một thanh niên mới ra đời với nhiều ưu đãi tôi đã biến
trong khoảnh khắc thành một thằng bé vô gia cư chưa có nghề nghiệp và rất là
không còn gì trong tay để phấn đấu cũng như không có chỗ vịt thực sự trên một

00:03
đất nước mà mình chưa nói sõi Tiếng người chưa hiểu thực văn hóa
Em chưa có cả 1 tấn để trải mình ban đêm
ngày đó đâu có như bây giờ không có điện
thoại di động chỉ có xe lexam để báo tin khi cần nhưng linh tính đã khuyên tôi
không thông báo cho gia đình ở nước nhà vì Chuyện đã rồi tự báo tin chỉ làm cho
cha mẹ lo thêm Thế là tự ôm một mình bí mật rằng tôi đã trắng tay vài chục năm
sau khi nghĩ lại sự cố đã xảy ra cho mình thì tôn nữa ra là chính của sự cố
vô cùng bi đát ấy đã giúp cho tôi một thằng bé 17 tuổi sớm thành người với sự
cố hi hữu quá bất ngờ lại xảy đến quá nhanh trong những tháng ngày đầu tiên
chàng trai 17 tuổi đặt chân tới nước Pháp phồn hoa thầy đã bị vào đâu mà
không chịu khuất phục trước số phận để mạnh mẽ bản lĩnh đứng lên cho muôn trùng
gian khó nếu không phải là những ấp ôm từ những người Pháp hồn hậu chứa chan

00:04
nghĩa tình và nhất là bản lĩnh lòng can trường của một chàng
cho dù đây mới chỉ là lần đầu được thử thách kể về những năm tháng ấy tôi cảm
giác như thầy đang coi được chính mình với một lòng tự hào sâu thẳm bên trong
một sự trân quý chính mình về những tháng năm góp nhặt hạnh phúc câu chuyện
của thầy làm tôi nhớ lại lúc tôi còn là một sinh viên năm nhất một cậu bé mang
trong mình những hoài bão trăn trở ước mơ trở thành một danh nhân trong tương
lai tôi chọn Sài Gòn Thành phố vườn hoa năng động và nhộn nhịp nhất Việt Nam làm
nơi học hỏi trải nghiệm và chạm đến ước mơ của mình Bạn biết không khi còn là
một học sinh phổ thông tôi rất hào hứng và mong muốn thời gian trôi qua thật
nhanh để vào Sài Gòn học tập và tự do thoải mái với chính ước mơ của mình
nhưng thật cái oan hơn hai tháng tại nơi đây tôi rất cô đơn buồn bã và nhiều lúc
muốn bỏ cuộc để về với bố mẹ tôi tự nhiều với chính bản thân mình hãy cố lên
chính mình mới có thể thay đổi được số phận của mình và thật hay tôi đã thắng

00:05
sau những lời động viên em tự vỗ về chính mình tôi lại càng thấm
thía khi nhớ lại một câu Tôi đã từng đọc
trong cuốn sách mình là cá việc của mình là bơi Đó là quá khứ và người khác là
những thứ chúng ta không thể thay đổi được nhưng bản thân và tương lai thì lại
có thể đúng thế khi nhớ lại với câu chuyện Năm Xưa tại pháp thầy đã không
oán trách số phận tại sao lại xảy đến với mình như vậy thầy đã chọn cách đối
diện với sự thật Chính điều đó đã sẽ cho thấy rất nhiều điều cảm nhận được niềm
hạnh phúc tròn đầy trên hành trình từ hai bàn tay trắng đến con người ngày hôm
nay một danh nhân Can Trường một người thầy đằm thắm đầy ân tình và trí tuệ
thầy nói rằng thay vì khóc trước những sự việc như thế Tôi chọn cách mỉm cười
bởi Hạnh phúc bắt nguồn từ chính yêu thương tại đất khách quê người thầy
không cô đơn khác bạn ạ Thế cảm nhận được trông thấy được tận mắt một cuộc
sống đầy áp nghĩa tình không như một nước Pháp trong tưởng tượng của thầy

00:06
trước khi đặt chân tới để trụ được và trở nên xuất
ở Pháp và những lúc khó khăn nhất thể Luôn có niềm tin và đứng trên cao nơi
tiếp thêm sức mạnh và soi sáng cho chính mình cho lý tưởng mà thầy trò thầy nói
rằng đứng trên cao chưa bao giờ bỏ rơi thầy và thầy đã hạnh phúc ngay khi ở
trong niềm tin và được tin thì đã từng hỏi cha mình câu hỏi tí nào là hạnh phúc
con ạ hạnh phúc là cái gì con càng nhận được khi con đã chia sẻ thật nhiệt tình
với tất cả lòng Trong Sáng Từ Bi và cha của nói thêm còn Hãy đem cả thân thế của
con để xây dựng tình người còn lại dùng tài sản riêng tư như là những viên gạch
để kết nối và đoàn kết người với người con đừng bao giờ nhìn lên 2.000 xuống mà
coi mỗi người như là một người bạn đồng hành đón nhận họ với những cá tính của
họ còn lại quan trọng ý kiến của mỗi người vì chỉ có sự đa dạng mới làm nên
một xã hội hùng mạnh một đất nước Chủ Phú hành trình hạnh phúc như thế các bạn

00:07
ạ hạnh phúc không đến của những gì khi nó xuất phát từ trái tim từ những
việc mình đang làm chính ngay lúc này Đấy thôi chém Open House đã từng nói kể
giả Đi tìm hạnh phúc nơi xa người khôn vun trồng hạnh phúc ngay dưới chân mình
Tôi cảm nhận được rằng hành trình chạm đến hạnh phúc luôn được thầy trân trọng
trong từng phút giây bất kỳ lúc nào thì vẫn còn được làm việc được sống được tạo
giá trị mỗi ngày phải chăng chính sức mạnh bên trong đã thôi thúc thầy đi tìm
đường và tìm đúng đường Vâng sức mạnh bên trong ta chính trung tâm ta đó là
suối nguồn nội lực bất tận và vĩnh hằng nếu ta biết hơi dậy nó Hãy trân trọng và
biết ơn yêu thương cuộc đời dù bạn là ai đang ở bất cứ đâu làm bất cứ điều gì đi
nữa Bởi lẽ nơi nào có tình thương thật nơi đó có sự sống thật chúc các bạn luôn
tìm được hạnh phúc ở chính mình non nước Em bình thăm nơi chung lòng mình về nơi

00:08
đây ấy ở đó à