Hãy từ bỏ TƯ DUY HẠ GIÁ - GS. Phan Văn Trường - Cấy Nền Radio
Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
mình về nguyện làm một chiếc lá đa Xuân đình
ở Mã Lai và khi mà tôi Vừa hạ cánh xuống mã lai thì tôi vội vàng vì ra những cái
xóm mà gọi là xóm ăn hàng rong Hoặc là đi ra chợ để tìm lại những cái thú vui
của mình là ăn cơm bình dân và ăn những cái món dân dã của bạn đã Và tất nhiên
là tôi đã rất là vui thú thế nhưng mà nó có một cái điều nó xảy ra nó chẳng vui
cho mấy rằng là lần trước cách đấy có mấy tháng thôi Thì các hàng rong đều bán
00:01
những món của họ vào khoảng từ 8 đến 9 Ringgit 8 đến 90 Kg
nhưng mà thưa các bạn lần này đấy thì chúng tôi rất là ngạc nhiên là các món
Nó đã sang đến 11 Ringgit tức là từ 89 lên 11 đôi khi 12 Và tất nhiên là nếu mà
mình tính ra thì nó đại khái nó là nó tăng khoảng 20% trong 4 tháng
các bạn ạ cái điều đó Đó là một cái điều rất bình thường thôi nhưng mà cái điều
mà tôi thấy đáng nói để chia sẻ với các bạn đó đó là khi bạn đi đâu chăng nữa
khắp cái thành phố này khắp cái nước này
thì đô và cũng thấy là chỉ có cái giá đó thôi tức là nói tóm lại một cách rất là
ngắn gọn thì cả nước này tất cả những hàng rong nó bán cùng Giá hết và nó
không Cạnh tranh nhau trên cái giá biểu có nghĩa rằng là bạn đi hàng nào thì bạn
00:02
cũng ăn cái bữa của bạn vào khoảng 10 đến 12 đô hơn 2 đô la một chút bạn ạ
Mình phải nhìn vào cái hiện trạng ở trong nước mình khi mình thấy cái gì
mình thấy rằng là chính sách của hàng rong hay của bất cứ một cái sự buôn bán
nào một cái giao thương nào đều đặt trọng tâm vào
cái sự hạ giá và không những đã hạ giá mà sau đó lại còn
mua một tặng một đôi khi tôi còn thấy một tặng hai nữa cái đó thì hiếm hơn thế
nhưng mà mình vẫn thấy thế thì các bạn ạ Rõ ràng là ở bên Malaysia người ta định
một cái giá nào đó để cho mọi hàng rong đều sinh sống Tức là những cái người thu
nhập thấp họ được sinh sống không có chịu một cái áp lực nặng quá trong khi
đó ở Việt Nam chúng ta thì cái áp lực nó
nặng quá bởi vì chúng ta xuống giá không ngừng chúng ta cạnh tranh nhau khách
00:03
hàng không ngừng để xuống giá thế rồi sau đó thì chúng ta gỡ bằng chất lượng
các bạn ạ khi mà bạn ăn ở Mã Lai đó cho dù nó là hàng rong chất lượng nó tốt mà
bằng chứng là cái gì bằng chứng là chung quanh các chợ chung quanh các cái hàng
rong có rất nhiều siêu xe người ta đậu lại và người ta ngồi xuống ăn bền bệt và
người ta ăn một cách rất thích thú những cái người này là những cái người mà
người ta có thể trả cho bữa cơm 100 lần như thế nhưng mà họ vẫn thích ăn hàng
rong là bởi vì họ biết là hàng rong tương đối tốt lành Có một lần tôi hỏi
hàng rong bên Mã Lai rằng anh có bỏ bột ngọt không bảo có chứ tôi xin phép là
nói rõ là Nhưng mà nếu mà anh không thích ăn có bột ngọt tôi làm ngay cho
anh một cái món mà không có bột ngọt thì nó hơi nhạt một tí nhưng mà ít nhất là
nó chiều được anh là anh không ăn bột ngọt họ thành thật như vậy đấy họ nói rõ
tất cả cái gì mà họ cho vào để cho mình ăn rồi cho nên là họ
00:04
giữ được cái uy tín với tư cách là hàng rong
bạn ạ chúng ta Dần dần chúng ta cũng phải đi tới cái
một cái thể chế và tất cả những món ăn buổi sáng sẽ phải chung quanh và khoảng
3 4 chục ngàn tất cả những bữa trưa sẽ phải đi tới vào khoảng 50 60 ngàn Tại vì
những người mình cứ bảo rằng người nghèo
người nghèo là những người đó chứ ai nữa
những người bán hàng rong chứ ai nữa Thế thì chúng ta hãy
tạo nên một cái thể chế tinh thần mới là
để cho chúng ta sẵn sàng trả đắt hơn một bữa cơm và nếu mà tất cả mọi bữa cơm
buổi sáng đều 40.000 hoặc năm chục ngàn thì cái điều mà nó xảy ra một cách rất
là tất nhiên tất nhiên tất nhiên là chất lượng sẽ lên cao tại vì họ không Cạnh
tranh bằng giá nữa bạn đi ăn ở chỗ nào cũng muốn năm chục ngàn thì họ không
00:05
Cạnh tranh nhau bằng giá nữa họ sẽ cạnh tranh nhau bằng chất lượng bằng cái
tư duy phục vụ chứ họ không có cạnh tranh nhau bằng
cách là ăn gian tí thịt ăn gian tí rau ăn gian thích bột ngọt ăn gian với bột
nào đỡ nên tôi không biết có lẽ chúng ta phải đi tới đấy nhưng mà
bây giờ tôi lại xin phép nói về nông dân các bạn nông dân cũng vậy
các bạn bán rẻ quá Xong rồi các bạn than là các bạn ở trong thành phố thành phần
nghèo không phải đâu các bạn ạ Các bạn đừng cạnh tranh nhau bằng giá biểu nữa
mà Hãy tính xem là một người nông dân mà đấy nhé tôi xin nói nhé một người nông
dân mà sống đầy đủ trong gia đình gặp bệnh tật thì cũng có một chút tiền
dự trữ để chữa bệnh rồi phải cho con đi học nữa chứ Thế các cháu đi học thì thôi
00:06
mình quên trường đại học đi nhưng mà ít nhất là cũng phải học xong lớp 12 chứ
Thế các bạn ạ hiện thời đó tôi được biết nhiều nông dân không có đủ cái khả năng
để mà cho con đi học huống chi là nói chuyện đến đại học
thôi nói chuyện ngắn thôi chúng ta đừng cạnh tranh nhau bằng giá
nữa bởi vì cái đó nó chẳng có lợi cho ai cả bạn ạ Nó cũng chẳng có lợi cho người
giàu hay người trung lưu nữa bởi vì người ta những người này Họ chỉ mong ăn
uống tốt lành thôi chứ họ không muốn ra tiết kiệm 5.000 trên món ăn thôi Thế còn
cho thành phần nghèo thì bạn ạ người nghèo chính là người bán chứ không phải
là người mua đâu thành ra mình định một cái giá mà mình nghĩ rằng là
mọi người đều hài lòng với chất lượng nhưng mà thấy vẫn là giá Mẫu Mực để cho
cái cuộc sống nó được bớt áp lực cho người bán và nó cũng tốt lành cho người
00:07
mua bạn nhé bạn nghe tôi đi mình phải thay đổi cái thể chế buôn bán hạ giá
phá giá hoặc là hi sinh ra bỏ đi nhé
non nước yên bình khắp nơi chùm lòng mình về nơi đây Hãy về cùng ngàn sao