Đang tải...
 
Skip to main content

Thâm cung bí sử ngoại giao - Nguyễn Hữu Động-Nguyên cố vấn Liên Hợp Quốc- 5W1H Podcast

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
chương trình được mang đến bởi baby nền tảng khai phóng những tiềm năng
Đây là một cái chuyện của cách mạng Mexico khi mà bắt được một người địch
thủ đó đưa ra sự phi trường xử bắn thường thường xin ân huệ cuối cùng đã
cho tôi một biếu thuốc lá tới đây là nó xin tôi một điều xì gà thế mà cái ân huệ
thứ hai là cho điêu xì gà xong anh đứng anh hút anh hút cho khi mà đi tiểu cái
tàn nó rơi xuống đất thì anh liệu chị ạ xuống đất thì Chà lên dập nó đi Thế vào
lúc đó anh hô bắn nghĩa là không phải người khác ra lệnh bắn tôi tôi tự ra
lệnh Đấy mới là người anh hùng của cách mạng Mexico đánh Điện Biên Phủ rồi nhưng
mà chúng tôi không phủ nhận những cái văn hóa những cái mặt mà chúng tôi học

00:01
được của cái nền văn Xin chào các bạn đây là chương trình
5w1h và tôi là nhà báo Kim Hạnh Hôm nay chúng ta sẽ tham dự một cái cuộc trò
chuyện người khách của chương trình hôm nay là Nhà Ngoại Giao Nguyễn Hữu động
điều đầu tiên tôi muốn nói về nhà ngoại giao này là anh có 32 năm làm việc ở

00:02
Liên Hiệp Quốc và sau đó 18 năm Liên Hiệp Quốc tiếp tục mời anh làm cố vấn
một sứ giả của hòa bình một người tổ chức và quản lý các Cuộc bầu cử của Liên
Hiệp Quốc chắc chắn là cuộc trò chuyện của chúng ta hôm nay sẽ có rất là nhiều
điều mới lạ Xin chào anh nhà báo và cũng xin chào tất cả các khán giả
tôi xin phép nó nghe một chuyện cái tiếng Nhà Ngoại Giao đó thì thực ra
không phải là cái cái mà tôi nghĩ vì nếu mà nếu mà nói một cái
hơi khôi hài hơn nhưng bạn từ ông ấy hồi
xưa lúc đại sứ ở Pháp thì ông nói là tôi là lều ngoại giao chứ phải về nhà nhưng

00:03
mà nói cho đúng ra một cái công chức là một viên chức không có quốc tịch và
cũng không có cái vai trò Nói chung là trực tiếp làm việc mà chính cái vai trò
thật là anh làm cố vấn Anh là cái người trung gian trong những cái chuyện mà
khó khăn của một nơi nào đó người ta mời
vào thì anh mới vào được thế và vào được
thì để làm gì vào được là để mà tìm cách
hòa hợp được những cái cái có thể nói là những cái quan hệ tương đối khác biệt
với nhau thì những cái quyền lợi khác biệt vì tôi nghĩ cái này đây đó nhất là
khi mà tôi làm đúng là Ờ cảm ơn nhà báo được nói là tôi làm cái nghề bầu cử đó
thì thật ra khi mà bước vào làm là tôi cũng phải biết cái nghề đó là cái nghệ
sĩ vì ông quản lý một cái Cuộc bầu cử chẳng khác gì quản lý một cái khách sạn

00:04
hay là quản lý một cái nhà thương đâu nghĩa là anh phải định ra là ai có quyền
bỏ phiếu bỏ phiếu ra làm sao in phiếu như thế nào bảo đảm là chẳng hạn như là
bầu cử cho một ông Dân biểu ở phía phía Bắc thì đường đưa cái phiếu của ông Dân
biểu phía Nam Bảo thì không Đấy đấy là những cái chuyện mà tụi này phải tương
đối kỹ thế vai trò của Liên Hợp Quốc mới
đầu đó thì không phải là tham gia vào tổ chức bầu cử mà tham gia vào quan sát
những bầu cử nó có trực tình là một cái bầu cử gọi là lương thiện hay không và
đặc tự do hay không thì đấy là những cái nguyên tắc chung của Hiến Chương Liên
Hợp Quốc cũng như là của cái gọi là bản tuyên bố về nhân quyền đó nó nói tới cái
chuyện nó bóng một cách chung thôi nhưng mà làm ra sao thì cái vai trò của tụi
tôi là phải tìm cách để mà thể hiện đó việc tôi lấy ví dụ nhé thường hay nói
tới bầu cử phải tự do thì mình không thể

00:05
nào nói chung chung được mà bầu cử tự do có nghĩa là khi mà tôi vào tôi xem cái
phòng phiếu đó thì có một cái nơi cho người ta trước khi người ta lựa chọn
người ta tự quyết định cái cái cái cái người mà người ta chọn hay không nhưng
mà không có ai làm đứng ngó ngó đứng ngó hoặc là cái cái thùng phễu đó thì phải
kiểm soát là cái thùng phiếu trước khi mình bắt đầu làm thì nó rộng Hoặc bây
giờ thì làm thường thường làm Ừ thùng kín bằng thủy tinh hoặc là bằng
mica Đấy đấy là đấy đấy là cái những cái cái cái gọi là những cái cách mà để
chứng minh ở đây là tự do Chứ còn nếu mà
không mà nói không có cái bằng chứng thì tục này không có quyền nói đấy Đấy là
một cái nguyên tắc của của của ban tổ chức anh nói gì thì anh phải có chứng cứ
anh chứng giám thế mà cái chuyện mà à tự do hay không tự do là tùy thuộc vào cái

00:06
cách tổ chức cụ thể của anh ra sao đấy thì điều thứ hai đó thì đúng thật là tôi
cũng xin phép nó hơi dài một tí nhưng mà thế này là khi mà bước vào cuộc bầu cử
đó Thật ra là lúc nào cũng là những cái tranh chấp với nhau nhất là những cái
nước mà không có ổn định chính trị nữa không Có ổn định xã hội đó thì Cuộc bầu
cử làm vừa là một hình thức giải quyết những khó khăn cũng như cũng là một cái
cơ hội để những cái cái cái mâu thuẫn nó bộc lộ ra
để việc tranh nhau một chỗ thì có ba người năm người hoặc 10 người tranh nhau
một chỗ thì đương nhiên là có những chuyện đụng độ thế bây giờ đụng độ
có giới hạn của luật pháp anh đụng độ thế nào chứ không phải là nghĩa là đụng
độ một cách vô trách nhiệm bằng cách nhớ nha đồng đội như thế nào đây cho phép
nói cái ví dụ nhá là tôi sẽ lần đầu tiên tôi làm Bây giờ tôi làm ở nikagawa thì
cái Cuộc bầu cử nikarawa Năm đó nó rất quan trọng Tại vì chính quyền mấy ông

00:07
sanh denista từ năm 79 cho tới năm 89 là điều hành đất nước thế và phe đối lập
lên thế Bây giờ nhìn lại đó thì tất Trong tất cả những cái cái cái cái cái
tình huống đó đó không phải chỉ có vấn đề chính trị có vấn đề cá nhân cái ông
mà phụ trách an ninh của santan thì ông có ông em 17 tuổi bị phía bên kia giết
Thế cái ông mà lãnh đạo cái đám đối lập cái ông bố thấy là một ông Đại tá bị vào
tù rồi chết trong tù đấy thành hai tay này đối lập với nhau không phải chỉ có
trên vấn đề lập trường Chính trị quyền lợi đâu Nhưng mà có cái vấn đề cá nhân
đó thì rất là là phức tạp tại vì mình phải hiểu cả hai bên là họ thật ra họ
cũng có cái lý của họ chứ không phải Ai Sai Ai trái một cách tuyệt đối cái cái

00:08
làm ở đây trong cái nghề này thì tôi học được một chuyện
là không có cái gì tuyệt đối đâu nghĩa là người ta lúc nào cũng có một cái lý
do vì lý do nào đó thì mình phải Nếu mà anh là trung gian một cách lương thiện
đấy anh trung gian thì anh phải hiểu được cái lý do của họ và cái quyền lợi
của họ nó bị đụng chạm sao và tìm cái hình thức và cái phương án nào để cho
hai bên tìm một cái tiếng nói chung là cái quyền lợi chung thì nói sao nói sôi
và nói một cách hơi hơi sách vở đó là quyền lợi của đất nước của họ Nhưng mà
thực ra ngắn hạn hơn đó là quyền lợi của cái Hòa Bình của cái xã hội đấy Cái tủ
này miệng nói là làm chỗ chuyện bầu cử nhưng mà cũng tham gia vào cái phần là
vừa giải quyết những cái môn thảo quyết những cái mâu thuẫn đó để mà đi đến một

00:09
cái thế nào thì nói cái cái xã hội nó cũng là một cái nơi mà quyền lợi nó khác
nhau làm sao những cái quyền lợi đó nó đi vào dưới luật pháp nói như mấy ông
tôi đi ở Sài Gòn đi thấy là cái đồ Ngự đó sống và làm việc theo hiến pháp và
luật pháp thì thôi Đây chính là cái mà tù này cũng phải làm là Các anh đánh
nhau nhưng mà theo hiến pháp và theo luật pháp thì đấy cũng là một cái mà tôi
nghĩ mình thấy ngay không phải chỉ một cái khẩu hiệu nhưng mà một cái thực tế
mà cần phải đi đến nhất là trong những cái tình hình một cái đất nước mà gọi
như cái kiểu nicarawa Hồi đó là chiến tranh rất là là là là
Anh nói vui là là lều ngoại giao lều ngoại giao mà ở Liên Hiệp Quốc lâu quá
và đi cùng trời cuối đất hết Tổ chức rất là nhiều những cái Cuộc bầu cử và xây

00:10
dựng nên những cái chính quyền mới mà sau này cái dấu ấn bắt đầu của những
người tổ chức cái Cuộc bầu cử nó hết sức là quan trọng anh có ấn tượng mà mạnh
nhất là cái Cuộc bầu cử mà anh tổ chức ở đâu ạ Đông Timor hay
thì thêm nhiều nữa nhiều nữa thì anh thấy cái cục nào là theo anh là có ấn
tượng nhất thì mỗi nơi nó sẽ kêu em là lều báo hay là chòi báo
trời cũng phải hay hơn nhưng mà trời mưa thì hơi hơi hơi hơi có thể xăm cái trò
gì tôi có những cái bài hoàn toàn khác nhau
tùy từng cái và cái đó nó làm cho thấm cái chuyện là đừng bao giờ lấy một cái
mô hình trung đặt cho người ta không có mà chính vì vậy tù này tôi làm

00:11
ở Liên Quốc càng lâu thì tôi cảm thấy cái đó là chẳng hạn như là cái
bầu cử lần đầu tiên tôi ở nicaraguar
và sau đó cái mà nó có thể nói là cái Bài học lớn nhất đối với tôi là Nam Phi
vì khi mà Nam Phi nó bỏ cái chế độ mà diệt chủng và hết một cái trạng thái thì
họ tổ chức Ngay bầu cử thì bài học ở Nam Phi là bài học gì là
khi mà đi đến cái quyết định về mặt chính trị là đã thương lượng với
nhau rồi đó thì bầu cử chỉ là một hình thức thôi Ai cũng biết là khi mà bầu cử
tự do và mấy ông người da đen và được quyền đi bầu đó thì đương nhiên ông mang

00:12
tên là sẽ thắng không cần phải học của Trường Đại học Bách Khoa mà biết rằng là
thế nào Cái Kết quả nó ra sao biết chắc là ông sẽ thắng nhưng mà đi đến cái
quyết định rằng là để người da đen có quyền bầu cử đấy là một cái quyết định
chính trị phải nói là cả hai bên trong Đúng là về cái đó đó là nó thể hiện một
cách rất đơn giản luật pháp quốc tế là mỗi người đều là một công dân có quyền
thế mà người da đen không có quyền bỏ đi bỏ phiếu thì không được thì cái này đây
đó là cái Bài học lớn và cái bài học chính trị nữa với ông mang tên là tôi
nghĩ cái này thì thiên hạ biết rồi tôi không không nhắc lại những cái chuyện mà
bà con ta biết nhưng mà mình nói những cái kỷ niệm riêng của tôi khi mà tôi làm
ở đấy đó thì tôi sau này tôi gặp một bà bây giờ là chủ tịch cái quỹ montella ở

00:13
Nam Phi bà này là một bà da trắng hồi xưa làm thư ký cho ông tổng thống da
trắng trước thời ông mang đề ra thế khi mà ung thư
ông vào ý nhận chức thông vào trong cái cái phủ tổng thống ở đấy thì ông thấy là
tất cả những người da trắng đều bắt đầu làm gói ghém nghĩa là sách vở tài liệu
của họ để họ đi dọn đi thì không biết Triệu tập tất cả
cái cái cái bộ phận mà làm trong đó 4 triệu đồng
nếu mà các bạn nghĩ rằng là tôi lại nghĩ da đen của tổng thống da đen mà tôi tới
đây mà các bạn phải chọn đi đó thì tôi xin phép nói Tôi không bao giờ làm cái
chuyện đó còn các bạn muốn đi vì lý do cá nhân riêng của mình thì các bạn tự do
phòng uống thì ông thấy cái bài thư ký này cũng tương xếp tài liệu cướp đi thì

00:14
ông cũng nói cái đó và ông thêm một câu nữa và tôi biết cô có kinh nghiệm bằng
ba này lắm đã làm 8 Tuổi Nếu mà cô đồng ý ở lại làm với tôi đây là một cái vinh
dự cho tôi bà nên quả sẽ khóc và cái cả gia đình của bà này đó Khi mà
đại bác kể chuyện đó thì ông bố bảo Tại sao mày lại làm việc mấy cái thằng da
đen dưới quyền cũng da đen thì bà kể cái chuyện đó thì cả gia đình
khóc thì từ đó tới khi họ cũng chết bà ấy làm chồng ông có hai người thư ký một
bà da trắng một vòi da đen thì bởi đến khi ông mất thì bà này trở nên
giám đốc cái quỹ cách mạng Việt Nam trong từng ngày nay đấy tôi nói cái đó
thôi một cái chuyện rất là nhỏ nói lên rất nhiều về một người đã ở tù 27 năm

00:15
thế mà khi ra chính ra cầm quyền rồi không bao giờ có một cái thái độ gọi là
thù hận đối với những người da trắng đã bỏ tủ mình thì tôi đấy Thật ra tôi gặp
ông ấy được một hai lần trong cái thời gian đó thì mình cũng nhìn như là một
cái thần tượng nhưng mà mỗi lần nói chuyện là một cái lần mình học được một
cái gì đấy thì tôi đấy là cái học được thế bây giờ học được ở sân ba Đô
cũng làm cái bài học rất lớn Samurai trước mắt ấy khi mà tôi sang đấy lập cái
làm cái phái đoàn của Liên Hợp Quốc lo về nhân quyền
lựa chọn lo việc hòa bình thì ông mà Phó Tổng thư ký ông ấy là Thủ trưởng
của tụi này ông ấy hỏi tôi ông bảo bây giờ tôi trao cho anh cái trách nhiệm anh

00:16
phụ trách một cái vùng 1/3 đất nước này với lại xấp xỉ là 200
vừa quân đội vừa công an cảnh sát và Trạng Sư làm chủ nhân quyền anh có
đủ kinh nghiệm Anh làm cái đó không Thì cái đó là một cái gọi là Chaien một
cái rất là lớn thách thức Thách Thức rất là lớn tại vì cái cái trong 200 người
này đó trên dưới 25 26 quốc tịch khác nhau
Bây giờ anh đi vào đấy làm việc với họ làm thế nào mà người ta nghe được vì
mình không chỉ huy cái nồi cơm của họ lên chức tổ chức là cái nhà nước của họ
là cho tôi không phải cái anh điều phối viên đó không phải là một cái anh có
quyền nhưng mà anh điều phối viên lại là phải có có phải là người hướng dẫn và
bảo đảm được là tổ chức được tổ chức được cái đó Thì đấy là cái khó Tôi nói

00:17
thật ra học là học ở cái chỗ đó mỗi lần là mình học một cách khác nhau là đây
học đây là học gì Học nói cho nó có lý có lẽ nói cho có tình có nghĩa Bà nói
cho thật lòng đừng bao giờ gian dối với chúng nó chúng nó mà cái
này cũng nói nói cái câu mà tôi có nhớ mãi đó Nó bảo là nếu mà anh gặp một
thằng khùng thì đừng bao giờ giả vờ làm khùng với nó vì nó quen hơn
anh nó khùng hơn anh nó lúc nào nó cũng sẽ thắng thành ra gặp thằng ngu thì cũng
vậy Đừng có dở với giọng ra có vẻ ngu như nó người nó quen rồi chứ Đây tôi nói
Đừng có dở dang gọi là mơn trớn hoặc là lừa người ta thì
vì người ta biết hồi đó kinh những cái năm đấy đó đi quan sát viên của liên

00:18
Quốc thì bao giờ cũng là sĩ quan chứ không bao giờ quản lý toàn là sĩ quan
thấp nhất là trung uý trung uý thế và Sĩ quan cao nhất dưới quyền tôi đó là đại
tá thì nó có sợ mình đâu vì mấy ông này cũng đã
từng đi trận từng đánh nhau từng chỉ huy một tay Đại tá cái anh mà gọi là trực
tiếp làm thăm tán quân sự cho tôi Khánh đại tá Anh chỉ huy cái trường cái trường
rừng ở ở amazonial thì đến đấy nó gặp mình anh có
một cái anh gọi là dân sự thì nó nể hay không là anh nói có lý có lẽ có tình có
nghĩa hay không Đừng có giả quyền ra thì đấy tôi nói học cái bài học khiêm tốn ở
cái chỗ đó là không dân mà nó nhảy vào nó làm đi Hàn Quốc
Nói chung đó đều giỏi cả thực ra là nó giỏi Giỏi cái mức khác nhau giỏi cái

00:19
dạng khác nhau nhưng mà mình chỉ có thể nghĩa là
nói cho người ta nghe được chứ mình đừng có bảo là tôi là trên anh tôi ra lệnh
cho anh cái đó tôi nghĩ cái bài học khiêm tốn và cho đó
bài học nào lớn nhất thì tôi ở Nói chung là bài học nào cũng lớn nhưng mà cái mà
lớn nhất trong tất cả các bài học đó là một là tôn trọng người ta ngày hôm nay
anh tôi anh giữ quyền tôi ngày mai Biết đâu anh là cái gì anh lại trên tôi thì

00:20
lúc đó ra sao là cái này xin phép nói hơi
cho người ta và nếu mà ra tòa án liền ở các nước mà sống theo pháp luật mà theo
những cái cái nguyên tắc của Liên Hợp Quốc thì những cái lời khai của những
người bị tra tấn không bao giờ nói chấp nhận là những cái cớ bằng cơm vì cái đó

00:21
là cái hoàn toàn tuyệt đối cấp Vậy anh có làm gì thì làm cho nữa anh phải tôn
trọng cái nhân phẩm của người ta dù người đó là một người một tên sát nhân
một tên ăn trộm ăn cắp một nơ da mặt mà bắt quả tang rõ ràng nhưng mà anh cũng
cho nó cái cách mà nó Trình Trình bày và nó giải thích tôi nói cái chuyện này
mình bình thường thôi nếu mà nói nó ăn cắp đi tù hoặc là ăn cắp tôi chặt tay
như một số nước làm đâu thì không nghe được họ nói rằng tôi ăn cắp tại vì lý do

00:22
này gia đình nghèo con tôi ốm vân vân vân thì khi để cho người ta giải thích
nói lên cái gì cái giá trị cái nhân cách của người ta đây là những cái bài học
thưa anh là ly quốc là một cái môi

00:23
trường đa sắc tộc có một cái điều mà nó rất cụ thể nó nhỏ thôi mà nó rất cụ thể
buồn cười là ở Việt Nam hiện nay mình gặp có những người người ta đưa cái danh
thiếp của người ta ra 10 cái học vị về chức vụ phó giáo sư phó tiến sĩ
Tiến sĩ khoa học chứ không phải là tiến sĩ không biết tiến sĩ khoa học thì nó
khác cái tiến sĩ khác cái gì rồi chức gì
Chức gì Chức gì tôi có được biết là Liên Hiệp Quốc là tất cả những viên chức là
coi như là không có quốc tịch như anh nói hồi nãy và bên cạnh cái việc là
không có quốc tịch đó hình như nó cũng không có cái danh thuyết phải không anh
nó có cái giấy thông hành mà trong đó là không có được ghi cái học vị phải không

00:24
ạ anh anh anh thử mô tả coi là thí dụ như bây giờ có
lúc anh có tới 3 cái passport vì công việc anh phải đi mà anh có một cái giấy
thông hành giấy thông hành đó thì lại không có gây quốc tịch mà cũng không có
ghi học vị thưa anh vậy cái giấy thông hành đó nó ghi cái gì
nó có hai hai vấn đề một cái thì tương đối thủ tục và một cái vấn đề sâu
hơn vấn đề thủ tục là cái này đúng cái Hạnh nói rất đúng là tội này không có
quyền để bằng cấp trên danh thiếp thì vụ này có bao giờ
tổ chức nó cũng phát cho tụi này cái danh thiếp để mà Ít nhất mình có cái
email ở trên đó Huyền Thoại thế và nó có cái chức vụ nguy hiểm thì tôi hồi đó là

00:25
chuyên viên chứng chỉ bầu cử học tôi làm đơn vị nào thì trong đó nó có
nói nhưng mà không có quyền là để tiến sĩ kinh tế tiến sĩ vào trong đó tsc đó
làm thì coi như là chức vụ anh đây là trách nhiệm trước ở trong Lê Hữu Quốc nó
rất kỵ cái chuyện ông này là sếp bà kia là sếp nó bà kia là người quản lý ông
kia là người quản lý và người quản lý là người có trách nhiệm trong cái lĩnh vực
này thì để nói rõ rằng là không có cái quan hệ là quan hệ công việc cơ quan này
làm việc chứ không phải là cái quan hệ này tôi là tiến sĩ tôi hơn cái anh thạc
sĩ hoặc là hơn anh cử nhân vì tôi nói cái ông tất cả những ông Tổng thư ký của
tôi biết đó không có ông nào tiến sĩ hết vì nó chỉ làm đến thạc sĩ rồi nó còn ít
nhất thì bây giờ nó bắt buộc là phải có cái ít nhất các trường đại học thế sau

00:26
đó là đi làm thì và kinh nghiệm người ta trở thành làm cho người ta lấy cái chức
vụ đó Đấy là một một cái vấn đề nhưng mà
cái điều thứ hai tôi nghĩ nó sâu sắc hơn mà cái này nó đụng chạm nhiều hơn đó là
vấn đề văn hóa ở Pháp rất ít người rộng giáo sư nó để là giáo sư chứ không bao
giờ để giáo sư tiến sĩ để coi Giáo sư là
cái chức trên rồi Đã làm giáo sư thì làm giáo sư chứ không cái kiểu mà
TS gsc Thì cái đó nó không có Nó chỉ có ông này hoặc là tên ông ấy sống ở dưới
nó để giáo sư trường đại học gì đó ở chỗ Mỹ Latinh và ở Châu Á thì lại khác
làm lúc nào cũng phải đưa ra cho người ta biết thế mà Mà tôi nói thật cái này
ví dụ như tôi nói gọi điện thoại Hồi trước thì mình có người phụ tá nó

00:27
gọi điện thoại cho mình không nói nhưng mà gọi điện thoại tiếp văn phòng của một
ông nào đó mà hỏi ông là ai mà nói tôi là động thì nó không nhận điện thoại chứ
Bây giờ nói là tôi là tiến sĩ ở Lúc đó thì cái ông sếp ông ấy nhận điện thoại
đấy là cái vấn đề văn hóa của Mỹ Latinh ở Tôi nghĩ ở châu Á mình thì cũng như
vậy thôi là có một cái Sính bằng cấp nhưng mà cái chính bằng cấp này Đó nó
đặt cho cái vấn đề là thế này là chính bằng cấp mà sinh nhậm chức tiến sĩ ở
phương Tây là một cái anh đi vào cái ngành nghiên cứu tạo giảng dạy thì làm
tin sẽ bằng tiến sĩ còn cái thạc sĩ thì là cái người làm việc chuẩn bị ra học
việc và làm việc tôi không cần cái bằng tiến sĩ về cái bàn tiến sĩ bỏ ra 3 năm 4
năm trời để mà đọc sách hỏa lực liên tiếp lại nó không bằng cái người ba bốn

00:28
năm trò Lăn Vào Họ làm việc thực tế từ trực tiếp thì tôi nghĩ cái này nó khai
cái logic này nó khác nhau là đây tôi thì tôi nói mặt nào đó mình vẫn còn bị
ảnh hưởng của cái Khổng Giáo lễ nghĩa và lúc đó cái bằng cấp nó chỉ
định con người ông nghe thì nghe nó sang
chứ Bây giờ ông ông Cử thì cái hồi xưa ở
ở làng tôi ông tố có ông ông ông anh tôi ông là ông Tú thì bây giờ cứ suốt ngày
gọi thầy Tú Nghe Thầy Tú ở cái đất này ai nó coi trọng cái ông Tú là cái ông gì
đó Tú Tài là cái chuyện khi biết chuyện vô duyên Nó nói một cách thì cái này Đây
nó rất lâu phải sửa rất lâu nhưng mà phải sửa tại vì tôi nghĩ cái ảnh hưởng
của cái chuyện này Đấy nó sâu lắm ảnh hưởng không phải chỉ có cái trên cái

00:29
danh tiếp tục như ảnh hưởng trong cái suy nghĩ vì cứ đề cao cái tiến sĩ lúc
nào cũng là tiến sĩ đó thì người ta nghĩ
rằng tiến sĩ là cái gì cao nhất rồi tiến
sĩ giả thì thiếu gì Phim hay tiêu chí mà mua bằng thịt thì không không phải liếm
cơ may nào tôi ở Pháp tôi cũng thấy rồi nha Rồi có
ở Pháp có một cái thư viện mà ở ở chỗ bằng cái ông cái thư viện lớn để sinh ra
vậy đó tôi hay buổi đó tôi sinh viên tôi hay đến tôi học thì có một cái bàn có
một cái bàn trên đó hàng chục nghĩa là chục quyển sách mà bạn đó không Có ai có
quyền vào ngồi hết đấy thì chỉ có một ông cũng mới đến ngày nào cũng đến đúng
giờ đó ông đến ông ngồi ông làm và đến 6:00 chiều ông cũng đi thì ông làm gì
ông viết luận án cho mấy người khác Tôi cũng mê mon men vào hỏi chuyện nhé

00:30
thứ mà tao làm cái này tao thích nhất là cứ
mục đích là không được coi trọng con mà nhà có học Nghĩa là nhà có có phương

00:31
tiện điều khiển thì là muốn gửi ra có bằng cấp đại học thì tôi nói cái này đây
mình cũng nên kiếm cách nào đó ngày đó thay đổi nó đi giảm bớt nó đi không thể
nào mà xóa bỏ hoàn toàn đâu nhưng mà ít nhất giảm đi Bà nói rằng là học đây
không nhất thiết là để có bằng học đây là cách Biết làm biết ăn và trong cái
cách biết làm thì có hai việc hôm nọ cũng nói chuyện với cái các bạn đó Tức
là bây giờ đây Cái đó nó càng ngày nó càng quan trọng vì cái nghề nghiệp của
mình nó đương thay đổi một người làm báo ngày nay không phải là
một người làm báo cách đây 30 năm mà cũng không phải là một người làm báo
trong thời gian 30 năm tới Thế bây giờ anh chuẩn bị một người sinh viên học
trường nghề trường báo ra làm sao để nó phù hợp được với tương lai Cái đó là cái
khó mà tất cả các nghề nghiệp bây giờ ở Mexico để tôi nói mấy ông bác sĩ việc nó

00:32
có rất nhiều ông bác sĩ gọi là bên cạnh mấy cái tiệm thuốc lớn nó đều có một cái
phòng đặc trị vì nó nhiều quá rồi nó ra thì ông ấy vào đó tôi vào tôi Tôi khám
bệnh một lần để ông hỏi tất cả anh bị sổ mũi nhức đầu đó ông đưa vào máy tính
xong máy tính nó đưa ra Ông ấy là tây đơn thuốc của anh đấy
Bây giờ đi mổ thì là mổ bằng robot để anh học làm sao anh bác sĩ chuẩn bị lên
cho ông ấy trong 20 năm tới đây ông ấy làm được cái nghề đó mà cái đó quan
trọng hơn là cái chuyện anh có bằng Tiến sĩ hay không Không có mạng tên gì thì
tôi nghĩ mình nếu mà có điều kiện mà nói lại với cái lớp thanh niên trẻ bây giờ
được Tôi không bao giờ tôi nói là tôi tôi tôi
tôi Làm riết hồi đó đi đi dạy học thì bắt buộc thôi không có cách nào khác là
phải đi làm nhưng mà Đấy là chỉ để đi chứ còn đi làm ngày đó tôi nói thật

00:33
nhiều anh nó là gì đó hồi cái cái tay một những cái tay mà tôi phục nhất
là 18 17 tuổi nó đi làm bảo vệ ở Liên Hợp Quốc đến năm 50 thì nó trở lên nó
khó tư trợ lý bộ trưởng ở Trợ Lý Tổng thư ký đấy là cái con đường ông ấy đi
lên ông ấy học ông đi kết hợp chứ Bây giờ cứ bắt buộc phải có bằng cấp thì tôi
nghĩ nó làm hại người ta ăn chương trình họ có chuẩn bị cho anh một cái món quà
mà nó cũng là một cái sự bí mật Chắc là phải nhờ bạn nào
điệp viên tôi lại xin phép thế này đại biểu tôi thì tôi cảm ơn

00:34
Thế nhưng mà tôi cũng phải hỏi một câu là cái người mà biếu xì gà này có biết
những cái chuyện chung quanh nếu chỉ Gả không biết thì tôi mới nhận
thì là coi như là ra chợ Tàu mua một cái thì việc cái xì gà này đó
thường thường là cái to hơn nhưng mà đây thì mình cũng khiêm tốn
thứ hai là anh hút mãi không nền tảng bao giờ tàn nó rơi xuống anh để cho càng
dài càng tốt đến hỏi tại sao bà để coi coi là cái

00:35
loại xì gà nào là chất lượng nó tốt hơn hả Hay sao
một cái chuyện của cách mạng Mexico là khi mà ông Khi mà bắt được một anh mà
bắt máy thường thường xin cái ân huệ cuối cùng
đã cho tôi một điếu thuốc lá đúng không Thứ hai là cho nên xì gà xong anh đứng
anh hút anh hút cho khi mà đi tiểu thiên
nga đó nó hết không Cái tàn nó rơi xuống đất thì anh liệng Cái gì ạ
thế mục đích đó anh khô bắn nghĩa là không phải người khác ra lệnh bắn tôi
tôi tự ra lệnh Đấy mới là người anh hùng của cách mạng

00:36
Mexico hiện tại làm sao để cho cái này nó rơi xuống đất thì hai lý do cũng hay
lắm là lý do Thứ nhất là tôi không sợ thành ra cái hơi của tôi không bao giờ
nó ngắt hoặc Tôi không phải vừa hút vừa nghĩa là dùng đấy Cái thứ hai là cái tôi
tay tôi không dùng Tôi hút thuốc bình thản trước khi sống
thì bao giờ nó rơi thì nó rơi chứ còn tay tôi
đấy là cái người anh hùng cái sau này tôi sẽ kể chuyện nó trong này trong
những cái năm 80 ở Mỹ Latinh vẫn còn ê ấn tượng đó là hút biếu xì gà cho đến
khi tàn nó rơi xuống dồn dập tắt bảo vô lệnh bắn cái đó còn cho tới những cái

00:37
năm 80 là chỉ thế kỷ thứ 19 này nó đều có một cái cái lịch sử của nó
thì mình học được thì cũng đi học đó sách vở nó dạy đâu
Tôi cũng có từng nghĩ đến một cái gọi là ngoại giao xì gà
ngoại giao xì gà ở chỗ này này là cái lần thứ nhất cũng ở nicaragram cũng hai
cái ông mà tôi kể chuyện đó thì đến gặp có một ông đến gặp tôi mà bây giờ tình
hình căng quá đánh nhau đến nơi rồi anh có thể làm giúp tôi gặp cái tay kia nói
chuyện không thì tôi bảo là nếu mà ông kia đồng ý thì hai cái bạn đến nhà tôi
ăn cơm thì hai người đều đồng ý Bởi buổi tối
đến nhà tôi ăn cơm Khi mà ăn nội dung cái vai trò duy nhất của tôi là rót rượu
với lại chuyển bết Tết mới về về khoai tây rán cho mấy ông bà hãy ngồi giống

00:38
như cãi nhau ông ấy chửi nhau nghĩa là tố cáo nhau loạn xạ một tiếng rưỡi đồng
hồ tôi cũng ớn và Thôi bây giờ nhé Ăn xong rồi
để xe xong rồi lấy xe giống cái bánh ngọt đây nè Thì các vị ngồi đây nói
chuyện tiếp đây có một hộp xì gà ở đây và có một chai cô nhắc đây thì tôi xin
phép tôi đi ngủ các vị ngồi nói chuyện với nhau đi
ra đi chị đóng cửa lại thôi thế xong tôi
lên Google tôi ngủ mấy ông trời này ngồi cho tới 2 giờ sáng
làm hết một nửa hộp xì gà 25 Điếu của tôi và làm hết chai cô nhắc cô hãy cùng
trước khi về ký kết một cái Hiệp Định là không tìm mọi phương tiện để mà giải
quyết mâu thuẫn không Đánh nhau không đánh được thế Sáng hôm sau thì kính quý
buổi họp đói thì 7 giờ sáng là đi học thì hai ông đó tôi vừa mới vào đến phòng

00:39
hai ông đó mà thôi cuộc họp tang rồi chúng tôi đã ký kết rồi bây giờ tất cả
các các vị ở đây để đồng ý rồi ta nói chuyện với nhau người ta lớn rồi
người ta không cần anh dẫn tay người ta làm chuyện này đâu Tôi chỉ thấy tôi nói
ngoại giao chỉ gà Nó ở chỗ đó không phải là làm gì khác là tạo điều kiện cho các
anh cùng chia nhau một cái thú nào đó rồi mà
đi đến cái quyền lợi chung trong cái trường hợp này là xì gà nó cũng là một
nhịp cầu anh có nói một câu là danh dự của con người ta là được làm một nhịp cầu
trồng cái quá trình mà anh cả đời đi làm

00:40
cái Nhịp Cầu cho hòa bình như vậy chắc là không ít khi anh suy nghĩ là làm
sao mình sống trong cái môi trường như thế này mà mình giữ được cái bản sắc dân
tộc của mình anh có hay suy nghĩ cái điều đó không anh Nếu thú thật thì tôi
không suy nghĩ người ta cũng bắt tôi suy nghĩ vì cái anh Việt Nam đi đến đâu lúc
mang cái dáng Việt Nam mang cái ấn Việt Nam
không thể nào anh giấu được cái chuyện đó đâu mà ông chẳng có gì mà giấu Thì
đấy là cái chuyện mà mình bắt buộc phải suy nghĩ tức bây giờ Việt Nam có nghĩa
là gì Có phải có nghĩa là một cái hộ chiếu
hay là các cái bộ mặt hay là cái cái gì đấy hay tiếng nói tiếng nói thì không
Không làm thì có ai Nó hiểu mình đâu mà mình nói nhưng mà tôi nghĩ

00:41
cái chuyện này cũng sẽ chuyện lâu dài phải suy nghĩ thêm Tôi nghĩ là
mang cái mục bản sắc Việt Nam ở đây đó có nghĩa là mình là một người chấp nhận
cái lịch sử của mình cái lịch sử đó Nó đau thương cái lịch sử đó nó anh hùng
nhưng hai cái này nó gắn với nhau thì làm sao anh thể hiện được cho người
ta thấy rằng cái văn hóa của anh cái văn hóa của người Việt Nam ngày nay là một
cái văn hóa thông cảm cái văn hóa hòa hợp và cái văn
hóa hiểu biết và tôn trọng những cái ý kiến và những cái đường lối khác nhau Vì
Tôi nói là tôi ở trong một cái ở một cái gia đình
riêng gia đình tôi cũng chia làm hai bên nội Phần lớn trở đi vào Sài Gòn những
năm 54 55 bên ngoài thì ở phần lớn là là
đi theo kháng chiến thành ra ở giữa mình

00:42
biết cả hai bên là có một ông cậu là đại tá thì cũng có ông anh là đại tá nhưng
mà hai phe khác nhau thì đấy mình hiểu được cái đó và mình thể hiện được cái đó
hiểu và thể hiện được là cái Chúng tôi tôn trọng lẫn nhau vì chúng tôi có một
cái cái cái cái cái cái quá khứ nó phức tạp và kết quá khứ nó phải nói là nó nó
không dễ đâu Thì cái đó tôi nghĩ là cái thể hiện được cái cái cái cái đặc tính
Việt Nam ở trong trong cái môi trường này và mặt nào đó tôi nghĩ giúp mình làm
được những cái việc mình biết về hai bên họ đều tin mình cả
cái anh có nói nhiều về cái tính tôn trọng người khác tính khiêm tốn thật
ra người Việt mình nghe chữ khiêm tốn là lập tức nghĩ tới hai chuyện Khiêm tốn

00:43
thật là khi nào anh có thực lực và anh hiểu rõ được cái vai trò cái
trách nhiệm của mình nó to lớn và mình khiêm tốn là mình Khiêm tốn thật còn
cũng có không ít ông quan là khiêm tốn Giả vờ cái khiêm tốn giả vờ đó thì nó
dễ bị lộ lắm trong cái môi trường mà đầy
thách thức như là Liên Hiệp Quốc cho nên có lúc là anh nói là gìn giữ cái sự tự
trọng của mình nhưng có một cái từ mà tôi rất là ấn tượng là hãy sống xứng
đáng với Việt Nam với cái nền văn hóa này với cái lịch sử của dân tộc mình anh
sẽ xử lý cái Yêu cầu là phải sống xứng sáng

00:44
khi mà mình đi làm cái trách nhiệm của một ông quan Liên Hiệp Quốc như thế nào
họ cái ông mà nhà triết học Đức Ông nói cái
câu mà về nhịp cầu đâu mà ông cũng có nói một cái câu mà tôi cũng rất là
mình cũng rất thấm anh nên sống như cái người của anh như bản thân của anh Thì
cái này tôi ngồi suy nghĩ mãi về mình thể hiện cho bản thân của mình là cái gì
thì cái đó nó cũng bắt buộc mình phải suy nghĩ về cái chuyện mình là người
Việt Nam Tôi là miền Nam cái gì đây thì cái câu mà tôi hay từ đó tôi hay dùng
cái câu là có xứng đáng hay không đó là vì có một cái cuộc thảo luận ở trong
nước cách đây cũng lâu rồi là có một ông nào
đó ông ấy đi nước ngoài về ông sản phẩm của Hộ chiếu Việt Nam ông ấy thấy Nghĩa

00:45
là xấu hổ thì sau đó đưa ra một loạt phong trào nghĩa là cãi nói ông ấy là
khờ thế này thế kia thì tôi nghĩ Cái Phản ứng đó mình sẽ hiểu thôi Nhưng mà
từ phản ứng nó đưa ra nói là tự hào là người Việt Nam thì tôi lại có một cái
nhìn hơi khác tôi bảo tôi là người Việt Nam Tôi sống về một người Việt Nam tôi
chết là người Việt Nam Tôi chẳng có gì mà phải nói rằng lúc nào khoe Tôi là
người Việt Nam mình không hiểu nó là gì nhưng mà sống ở nước ngoài thì phải nghĩ
một chuyện đã tôi có xứng đáng là người Việt Nam như các anh các chị ở trong
nước trong cái xứng đáng Đó nó có nghĩa là thế này là đụng chạm với người ta đó
Bây giờ tôi đi sang Pháp tôi đi sang anh mà tôi ăn cắp thì nó khỏi không phải là
ông a ông bê ăn cắp đâu thằng An bị ăn cắp tôi thằng Việt Nam
Cái đó là nhục cái cái đó mà mình tránh cho tới tới tới tới tới tới cùng là xứng

00:46
đáng là cái chỗ đó đừng có bao giờ để cái tên của đất nước
nó bị dính vào những cái hành động và không gì đạt lắm Thì đấy là cái xứng
đáng thì cái cái trở lại cái cái quá trình mà xây dựng
cái ý niệm xứng đáng hay không xứng đáng chứ còn tôi có thể tự hào vì những cái
nhà lãnh đạo của tôi Tôi có thể tự hào về những cái hành động của dân tôi tôi
có thể tự hào về những cái thành quả của dân tôi cái đó nó khác chứ bảo tôi tự
hào là tôi đó thì vô duyên thì đấy là đấy là một cái lời mà khiêm tốn để nhắn
nhai lại cho mình mình là cái gì nếu không phải một cái thành phần của một
cái kỳ lớn hơn mình rất nhiều là một cái đất nước
một cái tổ quốc có thể là đồng bào mình hàng triệu người đã hi sinh để cho cái

00:47
tổ quốc là nó sống thì mình làm sao mình xứng đáng cái đó ở nước ngoài nhiều khi
cứ nói rằng chúng tôi đóng góp đóng góp vào Nói nói cho thật ra không phải tôi
khiêm tốn dở đâu mà tôi nói tôi nói thật là các anh các chị ở trong nước các chú
các bác cái thế hệ trước và kể cả thế này những cái đóng góp lớn hơn đóng góp
của thủ tướng rất nhiều thì cái này mình phải biết biết để biết mình đấy trở lại
là lúc nào cũng phải biết mình là ai thì khi mà biết mình là ai đó thì đương
nhiên tự nhiên sẽ khiêm tốn chứ không đây không khiêm tốn không phải là một
cái suy nghĩ mà tôi cố tình tôi khiêm tốn nên không đọc
vì vậy Đúng là Kim Hạnh nói Đúng là có những cái khiêm tốn nghĩa là giả vờ hoặc
là khiêm tốn lên lấy làm người ta nhưng mà có những cái Khiêm tốn thật khiêm tốn
thật là cái chỗ tôi biết tôi là ai Tôi không quậy lụy Tôi không tự ti Tôi không
tự tôn tôi là tôi thì con trai tôi ở đây đó anh phải suy nghĩ cho nó kỹ tôi là

00:48
cái gì tôi là đứng chỗ nào thế tôi nói có một ông hồi đó ông đại sứ của ta ở
núi nước thì tôi trước khi tôi đi anh dẫn 3D thì tôi lên tôi gặp ổng cũng thân
thôi nói anh ơi cái đất Trần bản đồ biển tụi tôi đi nó đánh nhau loạn trình ầu
lên đó và nó bắt cóc cũng giữ Thế bây giờ nếu mà nó bắt cóc tôi thì chính phủ
Việt Nam làm cái gì cho tôi cái chán đấy ha dễ thôi mà
dễ thôi mà tụi tớ gửi 100 người đi thay cậu
nó nó bắt cậu cậu thì nó gửi 100 người đi thành công
thì sau đó anh mới giải thích Anh bảo lương cậu bằng 100 lương Người Việt Nam
kết nối những cái năm 90 100 người Việt Nam thì tôi Tôi gửi đi 100 người thay

00:49
cậu Không có gì đâu khó cái câu nói đùa nhưng thực sự là một bài học rất là lớn
là anh làm gì trong lĩnh vực để mà anh dưỡng cao cho người khác Anh làm gì để
xứng đáng là một cái gọi là lúc mặt nào đó là một đại diện của cái
đất nước này anh làm gì để mà lúc nào bà kiếp anh cũng có thể anh nói rằng tôi
ngừng mặt tôi nhìn thẳng thế nào mà thôi
không có cái tự tin về cái người như tôi thật ra đó trong cái cuộc chiến của qua
đó không tham gia không bao giờ cầm súng không bao giờ để đánh nhau thì cũng có
thể cũng có lúc nghĩ rằng là anh em hy sinh lớn hơn nhưng mà khi mà mình xác
định được rằng là tôi chỉ là một tên công dân mà anh công dân trong bất cứ
tình huống nào anh làm cái gì mà nó là cái bổn phận của anh công dân đó là anh
xứng đáng là người công dân thì tôi nghĩ cái này rất là đơn giản chứ không phải

00:50
là một cách gọi là từ nói ra để khiêm tốn không nói ra nói ra sự thật
mà cái sự thật đó đó thì mình có thể mình mình coi nó là cái khiêm tốn không
phải vung vây Vũng bẩy nghĩa là nó hươu nói vượn Nhưng mà cái này nó thể hiện
được là lúc nào cũng phải mình tôn trọng người khác nhưng mà mình cũng phải tự
tôn trọng mình tôi nói những cái ông mà không
nó yêu nước về trước trước mặt thiên hạ trở về nhà nhìn gương lại đó không thấy
xấu hổ thì tôi xấu hổ cho ông chứ không phải là mình nói là cái đó là là tại tôi
tài nghệ gì đó có người gửi cho tôi một cái câu hỏi như này một
nước rất là to ở bên cạnh một cái nước bé hơn

00:51
và Liên Hiệp Quốc có một cái lý tưởng là bảo đảm sự công bằng giữa hai quốc gia
này nó bình đẳng giữa hai quốc gia một quốc gia rất là to và một quốc ca rất là
bé Liên Hiệp Quốc coi tất cả mọi quốc gia đều bình đẳng theo anh cái cơ sở nào
để đảm bảo cái sự bình đẳng đó Bây giờ tôi tôi
xin lỗi anh Anh biết không Tại vì lúc đầu anh nói tới một chữ lý tức là con
người ta dù cho đứng ở phía bên này hay đứng ở phía bên kia và có khi
là những cái người đang thù nhau nhưng mà vẫn nên tôn trọng nhau vì cái người
kia người ta vẫn có cái lý do của người ta Dạ thì tôi rất là chú ý tới cái chữ

00:52
lý đó và thật ra cái lý nào để cho ly hợp quốc bảo vệ được một cái quốc gia
nhỏ ở ngay bên cạnh một cái ông anh cả to đùng nhưng mà Liên Hiệp Quốc nói là
tôi bảo đảm cho cái quyền bình đẳng của các cái quốc gia này chắc chắn là có một
cái nền tảng rất là vững chắc tôi nghĩ thật ra cái nền tảng này đó nó xuất phát
từ cái sự biến chuyển trong nhiều nước nhất là những cái nước như là Mỹ như là
Pháp mà khi mà họ bắt đầu họ xây dựng một cái nhà nước pháp quyền một nhà nước
pháp quyền có nghĩa là một nhà nước trong đó mọi người vệ sinh đều có quyền
như nhau và mọi người dân đều bình đẳng thì cái cái Tôi nghĩ cái này nó là cái
khởi điểm của cái chuyện rằng là từ đó đi ra bên ngoài thì các nước cũng có

00:53
quyền như nhau đây là một cái sự gọi là nó ra quốc tế thì từ cái những cái hội
nghị Westlife từ thế kỷ thứ 18 nó nói chung
đó là họ đều nghĩ rằng đây cộng đồng thế giới cũng như cộng đồng quốc gia là mỗi
người thành viên ở đó phải có một cái chỗ đứng như nhau Cái đó là cái cơ sở
của một cái gọi là một cái xã hội có luật pháp chứ nếu mà xã hội mà chỉ dựa
trên Quy Luật rừng không thôi đó thì không phải một xã hội nữa vì vậy là cái
luật pháp mặt nào đó là một cái để mà bảo đảm cái tự do và bảo đảm cái bình
đẳng của một nước đấy tôi nghĩ đấy là một vấn đề gọi là sâu mà rất là cho tới
nay vẫn còn là phức tạp thế Cái câu thứ hai tôi nghĩ trong cái chuyện này đó thì
nó có cái cái thực tế nói gì thì nói tôi

00:54
đi dạy học về mà quan hệ kinh tế quan hệ quốc tế đó mà Thì mình rút ra cái kinh
nghiệm là thằng to nó muốn làm gì nó làm
Thằng bé làm gì được gì thì làm Thế thôi không phải là mình nó đừng có nghĩ rằng
là mình lúc nào cũng phải là châu chấu đá voi mà rồi nó ngã đâu Tôi nghĩ cái
này đây Bây giờ nhìn lại thì cái tương quan lực lượng lúc nào nó cũng thuộc
cạnh to bây giờ trước đây để anh lừa lực
lượng quân sự bây giờ là lần đầu kinh tế bây giờ là lực lượng và
kỹ thuật vân vân thì mình mình làm sao Mình bảo đảm được Cái gì là cái tối
thiểu mà tôi đi Cái gì phải nắm cho chặt đấy là cái nền độc lập của mình đấy Thế
còn thương lượng như thế nào giải quyết ra sao để mà bảo đảm một cái cuộc một
quan hệ đừng quá chênh lệch liều uống nó không bảo đảm được gì cho cho cho cho

00:55
chúng ta đâu Chúng ta phải tự chúng ta bảo đảm đến cái đó và dùng Cái luật lệ
của Liên Hiệp Quốc để mà nhấn mạnh những
cái chuyện này tôi nghĩ chính vậy cái đa phương được chính sách đa phương nó nằm
ở cái chỗ là hai bên anh phải cân nhắc với nhau anh thế nào là anh có lời và
tôi cũng có lời mà đương nhiên tôi nhớ anh là cái anh lớn nhưng mà cái anh lớn
mà nó biết luật đó cái khổ của mình là nằm cạnh một cái ông mà coi luật Rất là
nhẹ Ngay bản thân luật của nước Ông ấy chưa chắc là ông tôn trọng tới cái mức
đó ông nào Nói Nói gì thì nói mấy ông lớn nói chung là đều có cái cái cái
hướng là coi lượt tham ra gì luật là mình làm ra luật chứ không phải là luật
của dân làm ra thảo luận rất nhiều khi mà tôi đi làm

00:56
bầu cử Tôi hỏi Tại làm sao bầu cử quan trọng Tại vì khi mà tôi bầu một người ra
thì người đó có quyền làm luật đúng và cái luật đó tôi phải chấp hành nó vì
chính bản thân tôi Tôi làm người đó nói như ông một ông Ông ở ông gọi là cha
đẻ của mấy chủ nghĩa này đó cũng muốn vừa là bố vì anh sinh ra nó ra bởi vì là
con thì anh phải bắt buộc anh làm cái vai trò là cho Tư pháp tôi chỉ
định người này ông a ông bê là đầy dẫn cho tôi đấy là cái quá trình Nếu mà tu
làm nó không không đàng hoàng không không chính xác mà không khoa học đó mà
không theo luật pháp được thì tôi làm cho anh công dân mất cái quyền công dân
làm người ta mất cái quyền công dân đi đấy thì người gây cho người ta một cái

00:57
ấn tượng là luật này luật của các anh không phải luật của tôi thì tôi không
theo thì anh có thể anh dùng chúng mình Đạt anh bắt tôi theo Nhưng mà không phải
luật của tôi thì đấy là cái tôi nghĩ trong vấn đề thế giới Nó có cái đó trong
cái ở thế giới cái luật thế giới thực ra
không Có ai không Có ai đẻ nó ra hết kết luận quốc tế Đó là một cái sự gọi là
nhường nhịn lẫn nhau ông đồng ý tôi đồng ý thì chúng ta trở thành tùy ý một cái
hiệp ước Cái đó còn ngày nào chúng tôi không đồng ý nữa thì tôi xóa cái đó đi
Thì đấy là cái vấn đề lớn của quan hệ quốc tế Tôi nghĩ không có cái biện pháp
nào ở ở Mexico thì tôi nói cũng nhiều lần tôi bảo Mexico
có một cái ông láng giềng khổng lồ nhưng mà nó bảo bia Tôi đâu có sợ Tại sao Và
anh chiếm một nửa cái đất nước tôi rồi Không nhưng mà bây giờ tôi có hơn 30

00:58
triệu dân tôi nó sống ở bên anh thì coi như là tôi không cần lấy lại đất nhưng
mà dân tôi cũng sang người đó thì nói chung là hai bên và hoa quả với nhau
và vấn đề cơ bản là cái chỗ đó tôi bé hơn anh anh mạnh hơn tôi anh 300 triệu
dân tôi thì con trăm triệu dân thôi 350 triệu dân tháng này 120 triệu dân nhưng
mà bây giờ trong 120 triệu đó trên dưới 40 triệu nó sống ở bên anh đó
thì anh phải thương lượng với tôi Cái đó là cái tôi nghĩ làm cái nghề ngoại giao
thì nó ở cái chỗ đó là đi tìm những cái phương hướng nào để mà hai bên cùng có
lợi và hai bên đường tranh giành nhau đừng đánh nhau chứ còn tôi nếu không đó
mà giải quyết mà mà cơ bản giải quyết chuyện này đặt trên cơ sở một pháp thế
và mà muốn giải quyết được trên cơ sở Luật pháp thì bản thân mình phải tôn
trọng với luật pháp của mình đấy là cái mà chúng tôi nó nói đi làm đó khi mà Kim

00:59
Anh Đó là tôi xây dựng cái thể chế của mới xuống nước như tiên Mode này thì
chuyện đầu tiên là chuyện đó là xây dựng một cái cái bộ máy hành chính
Chúc hữu hiệu và một cái bộ máy tư pháp xây dựng cái đó thôi đừng nói cái chuyện
gì xa xôi hơn bảo đảm được là kết luận của anh là anh áp dụng nó chứ còn tôi
không nghĩ tôi không muốn là nghĩ rằng là kết luận này là sai cái luật đấy đúng
cái luật sai đúng Đó là cái đất nước này
nó nó tròn ra nhưng mà khi mà nó chọn ra rồi nó làm ra rồi thì anh theo tôi và
trong hiến pháp thì nói chung lúc nào Hiến pháp nào cũng có cái điều khoản là
tôi có thể thay đổi lối pháp kể cả hiến pháp hoặc là thay đổi là nhưng mà tôi

01:00
nghĩ là mỗi cái đó nó phải phù hợp với một cái cái cái tình hình cụ thể
Thành Mỹ cũng hồi xưa cũng đại sứ của Mỹ nó gọi tôi ra Hôm nay tụi bay cho thấy
tụi bay làm gì nói cả ngày về Hiến pháp Hiến pháp của Mỹ này 200 năm nay
nó rất là là tốt về ông đi bỏ phiếu năm 2000 đó bỏ phiếu
đánh nhau không ra cái gì hết đó là làm cho cả tháng trời không có được cái kết
quả bầu cử đó thì hắn cũng bỏ hắn về hắn
đi bỏ phiếu xong hắn trở lại thì anh gặp tôi thì

01:01
cũng giống như tôi đem cái bánh cho cho anh em mình đây này
tao có Chai rượu này ngon lắm nhưng mà này Tao mời mày uống tao cấm mày nói
chuyện với hiến pháp nước Mỹ nhá có nói đừng có nói
chúng ta uống rượu với nhau thôi không có cái đấy là cái mà tôi nói thực tế nó
đẹp mỗi nước nó có một cái cái quyền của nó
thì cái nước nhỏ tí hon năm 1 triệu dân chứ mấy
mà Làm sao bắt nó theo Mỹ được nhưng mà theo trong cái chuyện gì chứ con bắt bọn
nó vẫn phải thương lượng với Mỹ nó hợp đồng vẫn phải là được ký với Mỹ với lại
Úc vân vân Nhưng mà có những cái chuyện anh phải giữ cho tôi

01:02
anh Bây giờ mình mình nói chuyện thể chế nói chuyện xây dựng nói chuyện quản lý
bầu cử giờ quay lại một cái chuyện này cho nó vui tức là anh đi xa nhà lâu lắm
có khi đi cả năm có khi nhiều năm phải ở xa có lúc không có được nói tiếng
Việt Nam có lúc cũng không có gặp người Việt Nam có nghe đồn là anh
thường những lúc như vậy thì anh nghe nhạc Trịnh Công Sơn một ông tiến sĩ kinh
tế đi làm ngoại giao đi xây dựng chính quyền anh nghe Trịnh Công Sơn Anh nghĩ
gì vậy Tại sao nghe thì tôi nghĩ thật không phải chuyện Mưu Sinh Tôi nghĩ về tôi
những cái bài hát đó nó gợi cho mình nhiều thời khác nhau của cái cuộc đời

01:03
tôi cái thời mà sinh viên cái thời mà còn đi sinh viên mà nghe
những bài nhạc về Diễm Xưa con gái Việt Công Sơn không nghe cái cách gọi là quốc
gia vàng người ta chưa cho Pháp mà phụ trách cái chuyện này tôi hỏi tại sao
cấm mày nghe đâu Tao không phát cho tao có cấm mày nghe tao nói đấy là cái cách
mà ông ấy nói ra thì cùng mình cũng hiểu cái khó khăn nhưng mà trong tôi đó thì
nó có nhiều mặt nhiều cái cái con người tôi đó thành ra cái đó tôi nghe và tôi
cũng nghe Hoàng Hiệp Tôi cũng nghe nghĩa là Nguyễn Đình Thi chứ không phải là
mình không không biết cái đó nhưng mà cái đó đó phù hợp và cái tâm trạng của
mình từng thời gian thì cái các bạn cái lúc mà Đúng là nhiều lúc ngồi trên xe

01:04
nghe nhạc Trịnh đâu Nhiều khi suy nghĩ về cái câu nói về cái câu đó tôi không
hiểu bởi mình thấy đó là tôi đi xa Việt Nam lâu rồi tôi không quen nghe những
cái từ những cái khái niệm đó thì mình phải học lại để mỗi lần tôi về đó lại là
một lần nói chuyện nói bảo là cái câu ở nhà hay
nói rằng là Ta về ta tắm ao ta đó thì tôi bảo đúng là Ta về ta tắm ao ta nhưng
mà tôi ngừng ở cái chỗ đó và cái ao này là gì Là cái thực tế Việt Nam là cái văn
hóa Việt Nam tôi về đến đây đó thì thời gian tôi bỏ ra để tôi đọc sách Tôi nghe
anh em nói chuyện mình nhìn những cái thay đổi của của của dân mình thì tôi
nói cái đó đó là cái thời gian mà quý nhất là về đây học lại và thời gian
nghĩa là nhớ lại những cái Kỷ Niệm ngày xưa thời xưa là những cái
thời đi học nhưng mà thực ra cái thời mà

01:05
gọi là tìm cách đóng góp vào cái công cụ giải phóng
thì Trịnh Công Sơn đối với tôi nó là tất cả cái đó từ cái chuyện mà là người con
gái Việt Nam ra vàng cho đến cái bài hát sau này em còn nhớ hay em đã quên nữa
thì nó tất cả đó nó thể hiện được cái bầu cái cái
văn hóa thực của ta không phải gọi là nhạc vàng nhạc đỏ không thôi Nó là cả
hai thì ông này ông nói lên được Cái đó thì tôi nghĩ vì vậy tôi tôi đúng là tôi
nghe cá sét đó tôi nghe mòn cái chết vì mình đi hồi đó đi xe cũng nhiều Tôi
tôi ở cái tỉnh cách cách thủ đô là khoảng độ 2 tỷ 2 tiếng
thì một tuần tôi đi khoảng chừng hai ba lần thì như vậy đi suốt ngày
một mình trên ô tô chỉ có nghe cái đó thôi để sau này nó về nó hỏi cho anh đi

01:06
lâu thế anh chưa quên tiếng Việt có bảo quên cũng quên nhiều nhưng mà cũng phải
cố gắng là bớt quên đi nó cách để nhớ lại tiếng Việt được như là tiếng Việt
nhưng mà thật xa nhớ lại cái cái lịch sử rất là là là
phức tạp nói trong cái nghĩa nói phức tạp là lịch sử Anh em đánh nhau lịch sử
bạn bè trên cái từ mà người ta hay nói là bi tráng
đó là Phạm Công Thiện hay nói lắm suy nghĩ về về văn hóa Việt Nam Tôi nghĩ
cái đó nó văn hóa vì trong cái tư tưởng của ông sơn nó có thành phần nào đó là
những cái triết lý của nhà phật đó chứ không phải chỉ có là một nhà nghệ sĩ

01:07
không thôi mà ông này cũng triết lý nhà Phật Nhưng mà cũng có cái dạng nào đó
hơi tay con chứ không phải là văn hóa của Pháp rất là sâu trong đó mà
cái văn hóa này cũng là cái cái tôi nghĩ có một cái nhân văn Pháp nó sâu đậm
trong đó Bang Bang Nguyễn Ánh 9 thì tôi có cho một bà bạn hồi đó bạn đại
sứ của của của của Pháp ở Mexico tôi cho bà nghe cái bản Mùa nơi Chào Mi
thì tôi mới giải thích cho bà tôi bảo là

01:09
cái đó bà biết không là một anh học sinh trường trung học pháp nó ra
mới cách đây 2 ngày anh có gặp một cái người mà từng sống sáu năm ở Peru rồi
sống ở trong rừng Amazon mà vui Rồi cuối cùng là chia sẻ những cái câu chuyện về
các cháu bé mà nó mồ côi vì cô vít cũng là một cái quảng Đời 4 tháng trời nó kỳ
lạ lắm ở thành phố này anh anh không có trải nghiệm 4 tháng đó là anh không nghĩ
là nó thảm khốc như thế nào thì hôm đó anh và anh có nghĩ gì hôm trước tôi về
tôi rất vui Tôi nói thật nhân rất vui Tôi không nghĩ tới những cái cái cái khó
khăn đâu về những cái đó mình Mình biết rồi nhưng mình về trong cái khó khăn đó

01:10
có những người công lương ra làm những cánh vác cái đó cái cái đó là cái mà tôi
nói thiếu nhất vì trong những cái lúc mà gặp gỡ mà ai cũng than khó khăn cái
chuyện mình chuyện bình thường nhưng mà tìm những cái người trẻ bây giờ nhìn họ
và tôi nghĩ bây giờ cái cái thế hệ hiện nay đó hôm nọ mình có nói chuyện với
nhau tôi gặp những cái thế hệ Nam cũng như nữ Họ có một cái nhìn
xa hơn là cái công việc làm trước mắt xa hơn là cái chạy việc chạy tiền chạy mưu
sinh cụ thể nhìn cái đó tôi rất vui không biết tôi thì không hỏi anh ấy về
cái gia thế của anh ấy nhưng mà tôi nói một người mà có có thì khả năng nói hàng
tiếng đồng hồ về công việc của mình làm về cái suy nghĩ của mình và những cái đề
án tương lai của mình cái đó đó nó là cái sức mạnh của cái xã hội này chứ

01:11
không phải là lời phải không Không nhất thiết là mình phải nghĩ tới những cái
khó khăn nó đẻ ra anh nhưng mà mình nghĩ đến cái chuyện đẻ cho anh được Đúng là
những người như vậy làm cho ta có thể tin được rằng là bây giờ thế hệ anh các
em các cháu nhỏ những tôi tôi gọi là anh chị tôi đừng có mang cái cái tiếng là
mình lớn tuổi rồi Mình coi ai cũng là con là cháu được Nếu như các anh chị này
thật ra họ mặt nào đó họ nghĩ sâu hơn mình kết tội tôi đó hồi đó chỉ nghĩ là
đi vào một cái công việc nào nghĩ là sau 40 năm đó mình phải hưu rồi đây không
còn đâu nhìn cái gì Tôi nghĩ cái đó là cái anh
này sao trong cái cái cái giao tiếp thì tôi thấy rất vui thôi nó đúng tim mạch
bảo là tôi im lặng im lặng để tôi nghe vì tôi bảo là mình không có dịp mà gặp

01:12
những cái người ở cái thế đó mà có cái nhìn tương ứng sang như vậy chứ còn
gặp mấy ông già mà kẻ bệnh thì gặp suốt ngày
Hôm đó cũng là là mình mới hẹn trước rồi cái quyền thì bay vô để đi đón học sinh
rồi cái quyền mới nói là em cần gặp chị gấp là em muốn nhờ chị một số việc mà
cái anh giám đốc cái trường hi vọng đó là ảnh nói tiếng là mình không có bao
giờ mình có thể từ chối được tại vì mình biết là cái Điều anh lo là lo cho mấy
đứa nhỏ mồ côi coi như là tự mình thực ra là bạn này cũng có cương vị rồi cũng
có cái vật chất nó cũng khá nhưng mà từ khi về với lại các cháu là hình như là
nó bật ra hết tất cả những cái hào hứng cái sáng tạo mỗi lần gặp ảnh là có một

01:13
cái mới hôm nay là trong cái Facebook của Huyền
là có viết về động Chắc là anh đọc chưa có thì giờ để đọc đâu nhưng mà bạn đó
rất là cảm kích về cái cuộc trò chuyện với anh anh có những cái suy nghĩ vậy
tôi hồi xưa cũng sự Rớ vào cái chuyện đó nhưng mà không đi sâu
mà cũng đi làm mấy cho mấy cái tổ chức quốc tế về cái chuyện này thì biết là
cái khó khăn biết là cái bất biết tất cả
những cái gì mà mình phải vượt qua để mà
làm cái đó thì tôi nghĩ tôi tôi hiểu cái chuyện đó tôi cũng đã từng lo một chỗ
một cái đề án nhỏ như vậy mình biết là không cần phải dạy đâu mà

01:14
dám làm thì phải dám lao thân vào dám nhận trách nhiệm mà cái đó là khó nhất
rất nhiều người bây giờ không nhận trách nhiệm đâu
làm gì thì có nghĩa là con đằng sau có người nghĩa là từ từ cha dù cho rồi
chống lưng thì thì cái giá trị nhưng mà làm cái này là anh đi ông cũng hay và
cảm ơn cái ảnh là giới thiệu được đảm đang được gặp những người như vậy xin
cảm ơn anh động đã dành thời giờ và kiên nhẫn trước những
cái câu hỏi nó có thể khó mà không biết nó có bị lãng nhách không rất là cảm ơn
anh đã chia sẻ tất cả những cái kinh nghiệm sống những cái suy nghĩ của mình
về đất nước về một tổ chức rất là lớn của mấy tỷ người ở trên thế giới

01:15
xin được một lần sau sẽ gặp anh với lại những cái câu chuyện mới hơn vì anh cũng
vẫn đang bưng bã trong cái công việc của mình một lần nữa xin cảm ơn anh đọc
cảm ơn các anh chị ở đây không chỉ sẽ nói ngắn Tự tôi có một cái
thật tâm mình nói với nhau Tôi có thể không nói tất cả những gì tôi nghĩ đâu
nhưng mà những gì tôi nói thì tôi nghĩ chắc là
còn có thể tiếp tục cho đến mấy tiếng đồng hồ nữa nhưng mà cũng phải dừng vì
thời lượng của chúng ta cũng có giới hạn Xin hẹn

01:16
chương trình 5w1h lần sau Xin cảm ơn các bạn anh cái món quà này là các bạn làm
một cái chân dung của anh mà bằng giấy đẹp trai hả